Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018

Thơ Tranh: Áo Tơ Vàng

Sáu ơi, ý thơ này làm em nhớ đến Cô Phượng ngày xưa mặc chiếc áo dài tơ vàng, tóc thắt bím và cài bông Cúc vàng Ba trồng ở đuôi bím tóc, đạp chiếc xe Mini đi dạy học.Thật mi nhon làm sao. Em tặng Sáu nhớ một thời Hoàng Kim của Sáu! (9Oanh)


Thơ: Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh

Ngày Xuân Dạ Ước Ao



Bài Xướng:
Ngày Xuân Dạ Ước Ao
(Mượn 4 chữ "Náo Nức Xuân lòng"- Câu Đối của chị KimPhượng)

Náo nức xuân lòng nỗi khát khao
Mai Tần hội Tấn.. trúc duyên đào
Trầu cau dạm ngõ dâng quà hỏi
Rượu bánh vu qui lễ cưới trao
Nhạc trống um trời dâu rể lạy
Kèn tiêu dậy đất tộc thân chào
Sang năm rộn rã đàng sau trước
Lá kết hoa giăng thoả ước ao

Nhị(Cố Quận)
***
Bài Họa:
Xuân Lòng Thôi Đã

Nhà ai náo nức tiệc mừng khao
Là hết thề xưa kết trúc đào
Như gió như mây lìa ước hẹn
Bỏ thuyền bỏ bến đoạn tình trao
Xuân lòng dâng hết cho người mới
Mắt lệ che ngang chẳng tiếng chào
Kẻ đứng trông theo mà chẳng nói
Rong rêu hồn lạnh kiếp tù ao

Kim Phượng

Quà Xuân Mậu Tuất


Kính tặng chị Kim Phượng và em Kim Oanh

Đối đãi thông thường quý trọng nhau
Không phân địa vị với vàng thau
Đôi lần sớt sẻ vời u ẩn
Ngàn đóa yêu thương nở dạt dào
Tri kỷ hồng nhan đời khó gặp
Giao tình tuyệt hữu nghĩa thâm giao
Duyên thiên ngàn dậm như tâm ý
Ước sẽ tương phùng dẫu tuổi cao.


Cao Linh Tử
Đêm trừ tịch làm quà đầu năm
15/2/2018

Tết Nầy, Xuân Xưa



(Gởi tặng các Chị và hai em Phượng Oanh,
Chúc tất cả có nhiều ngày vui và luôn bình an)

Tết về trong giữa tháng Hai
Có vui hay chẳng đoái hoài lo toan
Xuân xưa sắm sửa rộn ràng
Giờ đây chỉ có bàng hoàng trong tim


Trong nhà cũng cúc cũng mai
Mà sao lại thiếu một hai điều gì
Nhớ đêm trừ tịch mọi khi
Đi chùa hái lộc, còn chi bây giờ!

Nguyễn Cao Khải

Tết Nhớ Quê Nhà (Liên Khúc)



1/ Xướng: Tết Nhớ Quê Nhà
(Ly hương bất ly Tổ)

Mỗi lần Tết đến chạnh lòng ta
Nguồn cội *La Duy gắn bó mà
Thuở ấy ra đi còn nghĩ ngợi
Bây giờ gẫm lại chửa phôi pha
Đục trong vẫn nhớ *dòng sông Vĩnh
Dơ sạch nào quên *hói Cổ Hà
Nghĩa mẹ công cha từ tấm bé
Quê nhà canh cánh nợ tình xa.

Lê Ngọc Kha
Boston Tết Mậu Tuất 2018
*La Duy: Tên Làng
*Dòng sông Vĩnh: Sông Vĩnh Định ven làng
*Hói Cổ Hà: con hói nhỏ sau làng

Bài họa: Xuân Viễn Xứ

Nằm nghe pháo nổ thấm lòng ta
Dẫu có ly hương vẫn nhớ mà
Đại Nội đêm soi hồ Nguyệt tỏ
Hoàng Thành sương phủ bến sông pha
Ngày Xuân gợi mãi hồn dân tộc
Cảnh Tết lưu sao mộng hải hà
Quê Mẹ đìu hiu chiều phố thị…!
Năm này Mai có nở trời xa…?

Nguyễn Minh Thúy
***
2/ Xướng: Liên Khúc Trời Xa

Trời xa mưa tuyết đổ tơi bời
Đâu có Mai vàng chị Thúy ơi
Đường sá phủ đầy nhìn ngán ngẫm
Sân hiên lấp kín nghĩ bồi hồi
Khuya cào mấy bận đau toàn gối
Chiều xúc đôi lần mệt cả hơi
Cứ vậy hằng năm thường tái diễn
Nên chi nào sợ... vẫn vui cười.

Lê Ngọc Kha

Bài họa: 
Miền Tuyết Rơi

Trắng xoá quanh nhà chẳng rối bời
Quen rồi đông lạnh lẽo buồn ơi
Cào sân mệt xác từng bao chặng
Lượm lá đau lưng đến mấy hồi
Giấc mộng nào nên đành lặng tiếng
Niềm mơ khó thể chỉ im hơi
Tìm vui thi hoạ qua ngày tháng
Hạt Tuyết đầy rơi ngắm mỉm cười

Nguyễn Minh Thúy
***
3/  Xướng:Liên khúc Cười

Cười để vơi dần những nhớ thương
Cách xa ngàn dặm biểt bao đường
Gởi về bên nớ dòng tâm sự
Giữ lại nơi nầy nỗi vấn vương
Của cải tiền tài đâu thấy trọng
Nhân sinh tình nghĩa chẳng coi thường
Vốn mang nghiệp dĩ còn duyên nợ
Gặp Bạn làng thơ kết nối chương.

Lê Ngọc Kha

Bài họa: Niềm Riêng

Đành thôi chất chứa bể đau thương
Chân bước lang thang quán dọc đường
Hạt nắng chơi vơi còn nuối tiếc
Làn mây lơ lững lắm tơ vương
Thả hồn gom nhặt trời mơ đắm
Bắt bóng nâng niu giấc mộng thường
Dạ khúc nghiêng sầu say ảo ảnh
Buông lời thơ lạnh dệt ngàn chương

Nguyễn Minh Thúy

***
4/ Xướng: Liên Khúc Ngàn Chương


Ngàn chương chan chứa biết bao tình
Tô điểm trang đời mãi đẹp xinh
Bút ngọc tứ thần thơ ngập ngõ
Hoa tươi nhụy thắm bướm khoe mình
Canh khuya mơ mộng nghe thầm thĩ
Chợt sáng hoàn hồn tiếng lặng thinh
Có lẽ thuyền về nơi bến đậu
Buồn ơi...! lỡ hẹn cuộc hành trình.

Lê Ngọc Kha

Bài họa:Bạn Thơ

Hành trang cuộc lữ ước chân tình
Kết mộng đường hoa dậy thắm xinh
Bút hoạ đường mây trôi cuối nẻo
Thơ nghiêng bóng Nguyệt chiếu bên mình
Hồn Xuân gió thổi tàn đêm vắng
Mai , Cúc sương lồng thức cõi thinh
Nhặt nắng bình minh lay giấc ảo
Thi ca đành hẹn cuộc đăng trình

 Nguyễn Minh Thúy
***
5/ Xướng: Liên Khúc Đăng Trình

Đăng trình hò hẹn dẫn thơ đi
Cơ bản luật thơ chẳng ngại gì
Rải ngọc vườn thơ vui mặc khách
Tô vàng lối mộng đẹp Đường Thi
Văn thơ bày tỏ điều chân mỹ
Thơ nhạc phô trương nét diệu kỳ
Xướng họa thơ nhiều lòng cảm mến
Nghĩa tình thơ bạn thật mê ly.

Lê Ngọc Kha

Bài họa: Men Thơ
Góc phố yên bình lặng bước đi
Đường hoa giăng lối tiếc điều gì
Gió lay mây tím say màu mắt
Nhạc quyện trời xanh thưởng lãm thi
Suối chảy đồi mơ điều bút hoạ
Chiều đan biển mộng hợp cầm kỳ
Men thơ ngây ngất tan niềm tục
Chẳng thể suy bàn chuyện biệt ly

Nguyễn Minh Thúy
***
6/ Xướng: Liên Khúc Ly

Ly tạc chén thù thỏa đợi mong
Men thơ thơm ngát vấn vương lòng
Trăng nghiêng song cửa đòi khai bút
Én liệng vòng trời báo mãn Đông
Cõi tạm bao điều còn bức xúc
Đường vui lắm chuyện mãi lòng dòng
Bên thềm Xuân đến cầu thư thả
Đâu đấy chu toàn mọi việc xong.

Lê Ngọc Kha

Bài họa: Xu
ân Ước Vọng

Qua thời buốt lạnh chẳng trông mong
Tuyết phủ chưa tan nhạt cõi lòng
Nắng ủ bờ xưa say bóng Hạ
Mưa tràn nẻo vắng thấm chiều Đông
Ngày qua ý mộng tuôn đôi chữ
Tháng lại mầm văn hoạ mấy dòng
Mùa Tết màu Xuân tràn khắp ngã
Nụ Đào vừa mới mãn khai xong

Nguyễn Minh Thúy
***
7/ Xướng: Liên Khúc Xong

Xong mùa tuyết lạnh ấm trời Xuân
Cây cối xanh tươi lộc trổ mầm
Phô sắc đào mai cài lối mộng
Khoe tài ong bướm lượn đường sân
Thơ hay đồng điệu vui hào hứng
Chữ giỏi văn hoa đẹp tuyệt trần
Năm mới cẩu mong tròn ước vọng


Lê Ngọc Kha
“*Mãi Còn Đây” mến tặng thi nhân.
*Mãi Còn Đây: Tựa đề thi phẩm
2014 của Lê Ngọc Kha

Bài họa: Vui Xuân

Huynh , Muội chum trà uống đón Xuân
Cỏ cây , hoa lá mọc tươi mầm
Tung tăng bướm lượn khoe đôi cánh
Lã lướt chim vờn rộn góc sân
Mây tím âm thầm giăng lối mộng
Cúc nâu rực rỡ trải đường trần
Câu thơ đối ẩm tràn thi vị
Quà đón vui mừng quý nghĩa nhân

Nguyễn Minh Thúy
***
8/ Xướng: Liên Khúc Nhân

Nhân duyên thi phú giữ lâu dài
Nào ngại chê cười chuyện dở hay
Tài tử vui chơi đâu tính toán
Nghiệp dư giải trí chẳng an bài
Ly trà đối ẩm Xuân thân thiết
Liên khúc tương phùng bút dẻo dai
Mai mốt đường đời chia cách ngã
*”Dòng Thơ Lưu Niệm“ nhớ nhau hoài

Lê Ngọc Kha
*Dòng Thơ Lưu Niệm: Tựa đề thi phẩm
2006 của Lê Ngọc Kha và bào đệ Lê Ngọc Phái.
***
Bài họa: 
Đời Vui

Đường hoạ thi ca tiếp diễn dài
Đổi trao học hỏi chửa cần hay
Cho nên so sánh như cờ tướng
Chẳng phải hơn thua giống ván bài
Ngẫu hứng tràn nghiên lòng thú mãi
Ngây ngô khoả bút dạ vui dai
Anh em đồng điệu vườn tao nhã
“Lưu niệm dòng thơ “ vẫn nhớ hoài.

Nguyễn Minh Thúy
***9/ Xướng:Liên Khúc Hoài

Hoài mơ Xuân Tết ở quê làng
Mấy chục năm qua chửa sánh bằng
Đảo lộn nhân sinh sầu chứa chất
Xoay vần thời sự rối gia tăng
Oái oăm đày tớ nhà dư dả
Khổ ải dân đen áo vá chằng
*”Thơ nhạc” đời vui miền đất hứa
*”Đường Chiều“ nghiêng bóng ngắm sao trăng

Lê Ngọc Kha
*Đường Chiều: Tựa đề thi phẩm & CD thơ nhạc
2010 của Lê Ngọc Kha

Bài họa: Vọng Cố Hương

Lòng vẫn mơ bao Tết ở làng
Xuân nơi viễn xứ sánh sao bằng
Niềm thương đất Mẹ nào thuyên giảm
Nỗi nhớ quê Cha cứ mãi tăng
Ngả bóng băn khoăn hồn vướng víu
Nghiêng đêm trăn trở dạ đan chằng
“Đường chiều” thơ thẩn tan con nắng
“Thơ nhạc“ vơi sầu hát dưới Trăng

Nguyễn Minh Thúy
***
10/ Xướng: Liên Khúc Trăng

Trăng vào lối mộng réo đòi thơ
Duyên nợ nên thường nghĩ tới thơ
Đôi lúc chong đèn mò mẫn chữ
Lắm lần ngậm bút gật gù thơ
Trông trời phố vắng vang lời nhạc
Ngắm cảnh đường chiều vọng tiếng thơ
Mong ước Xuân nào về xứ Mẹ
*”Bên Dòng Vĩnh Định“ thả vần thơ.


Lê Ngọc Kha
*Bên Dòng Vĩnh Định: Tựa đề thi phẩm
2005 của

Bài họa: Tiếng Thơ

Mây xám đan sầu dệt bóng thơ
Sương mù giăng kín ủ trời thơ
Lòng ai thổn thức lay khung cửa
Thi phú quay cuồng nghiêng bút thơ
Máu ấm lan man rung dạ khúc
Tim mềm xao xuyến nhịp tình thơ
Chân trời xa vắng hồn phiêu lãng
Hạt tuyết rơi đều tẩm buốt thơ.

Nguyễn Minh Thụy
***
Liên Khúc Thơ

Thơ mười liên khúc xướng hòa vui
Cảm tạ thi nhân đáp vận mời
Bảy chữ tâm đồng tình thắm thiết
Năm vần ý hợp nghĩa đầy vơi
Lời thương dào dạt trong tâm trí
Sợi nhớ mênh mông giữa đất trời
Dẫu có xa nhau còn kỷ niệm
Thơ mười liên khúc xướng hòa vui.

Lê Ngọc Kha

Thứ Tư, 21 tháng 2, 2018

Câu Đối: Mừng Xuân Mậu Tuất - Đỗ Chiêu Đức


Câu Đối: Đỗ Chiêu Đức
Trình Bày: Kim Oanh

Mù​ng​ Ba Tết Khai Bút



Mùng Ba khai bút viết vài câu
Khải chúc bạn vui, xin chớ sầu
Dung dẽ dung dăng mùa xoài tới
Cảnh trời xa thẳm chớ tìm đâu

Ẩn trong tuyết trắng kể như không
Nghiệm lại mình đây thật long đong
Nước​ Việt quê Trân đầy hoa bướm
Xứ ​người giá lạnh vẫn ​m​​ùa​ Đông 

Giao mùa Lan nở đầy vườn mộng
Ríu rít tiếng Oanh lạc non Bồng
Phượng thắm hè tàn v​​ương​ sắc tím
Sơn xã tắc có còn không? 

Xuân về Thục nữ ​n​​gắm​ trời trong
Tươi sáng Hoàng Minh vui tận lòng
Cứ tưởng Phước về cùng Châu ngọc
Hoàng Kim thời cuộc chỉ trông mong 

Thư bạn tới lui, lòng thấy ấm 
Đôi ngày tin nhắn, gặp ít khi! 

Nguyễn Cao Khải

​*Tên của nhóm:​
Khải, Dung,Cảnh, Ẩn, Nghiệm,Trân, Đông, 
Lan, Oanh, Bồng, Phượng, Hà, Thục, 
Hoàng, Minh, Phước, Châu, Hoàng Kim

Có Lẽ


Có lẽ em là loài hoa hương sắc
Tôi ngượng ngùng đưa mắt ngó từ xa
Nên có lẽ thiết tha còn ngây ngất
Nhưng cả đời đánh mất một loài hoa

Có lẽ em là mùa thu quyến rũ
Tình dại khờ chưa đủ tuổi thương yêu
Nên có lẽ hắt hiu màu sương phủ
Như rừng già ấp ủ lá rong rêu

Có lẽ em là một loài chim quí
Cho một người nhốt kỹ trong lồng son
Tôi có lẽ mon men mờ lý trí
Yêu vội vàng vô ý vuột tình non

Có lẽ em là mây trời rực nắng
Cho tôi vào chìm lắng nuôi khát khao
Vì có lẽ lao đao từng chiều vắng
Nên lòng sầu cay đắng tình hư hao

Có lẽ em là vầng trăng mười sáu
Đưa tôi tìm nương náu lúc mộng mơ
Nhưng có lẽ đường tơ vừa khô ráo
Tôi nghẹn ngào ngổ ngáo khép vào thơ

Đỗ Hữu Tài
21 - 10 - 2014

Đón Tết


Những ngày gần Tết, năm nào cũng vậy, Oanh vẫn loanh quanh với những chuẩn bị. Gia đình có ba người, nhưng đối với nàng, gia đình đầy ấp. Người đã khuất, người còn sống. Và cả những vị thần linh hiển thánh. Các ngài đã hiện diện cùng khắp, trong từng thước khối không gian. Để mỗi buổi tối, các ngài được gọi về giữa màn khói nhang nghi ngút, trong lời khấn vái thì thầm của vợ chàng. Chàng đã để vợ tự do chọn lựa các vị Thần nàng ưa thích. Người ta đã từng nói đôi khi niềm tin là một phương thuốc mầu nhiệm. Với Oanh, điều này là tuyệt đối. Nhất là sau chuyến vượt biên hãi hùng. Nàng luôn luôn kể về một sức mạnh vô hình nào đã chở che, dẫn dắt con thuyền đến bến bờ bình an sau những ngày lênh đênh trên biển cả, hết lương thực, cạn xăng dầu, bị cướp, bị bão. Nàng luôn luôn nhắc về một đấng quyền năng cao cả luôn luôn hiện diện trong cõi trần gian, nghe lời nàng cầu xin, thương hại giúp đỡ nàng lúc nàng bất lực. “Anh thấy không, tự nhiên một gia đình vô sản như gia đình chúng ta lại có mặt tại xứ này. Anh thấy không…” “Anh thấy không, em cầu ông Địa, ông Địa nghe lời em liền hà.” khi chiếc chìa khóa xe, cái bóp, cái bằng lái xe bị rớt, hay bị bỏ quên ở đâu đó, được tìm lại. Nàng đã chỉnh chàng khi chàng vô tình viết chữ trời không chữ T hoa. Phạm Trời không nên. Nàng cũng trách chàng khi chàng kêu lên Ôi Trời. Kêu như vậy là phạm thượng. Ngài ở trên cao đều nghe rõ. Sợ Ngài giận Ngài phạt. Chàng nghe lời nàng như tên lính tuân lệnh quan ba. “Như vậy cũng hay. Vừa lấy lòng vợ vừa đẹp dạ Ông Trời”.

Những ngày gần Tết, cơn khắc nghiệt của thời tiết đã lên cao điểm. Tuyết cứ đổ xuống hết trận này đến trận khác, đến nỗi những xe công lộ phải làm việc túi bụi. Gió cuốn từng đám tuyết bay trắng xóa. Bầu trời xám đục, ít nắng. Cây cối trơ vơ những thân cành trơ trụi. Tuy vậy, trong nhà, Oanh đã chuẩn bị tất cả để đón mùa xuân. Những nhánh hoa đào hoa mai nhân tạo cắm trong bình đặt trên bàn trong phòng khách. Mức bánh đặt gọn gàng trong hộp. Dưa hấu đỏ, và bánh chưng xanh đã sẵn sàng. Những phong bì đỏ để mừng tuổi, dù ở vùng này, không có lấy một gia đình đồng hương. Nàng đã cẩn thận ghi cả ngày giờ tốt để xuất hành. Nàng bắt chàng phải nghỉ ngày mồng một Tết, không được đi đâu. “Em xem lịch, xuất hành đầu năm không tốt đâu. Mồng hai là tốt nhất.” Nàng cảnh cáo chàng. Có lẽ nàng ngại chàng sẽ phá lệ ra quán cà phê nhìn cô nàng mắt xanh như mọi buổi sáng khác.

Đêm giao thừa, tuyết lại rơi. Trận bão tuyết đã bay ra biển Đại Tây Dương nhưng ảnh hưởng của nó vẫn còn lẩn quất trong nội địa. Tuyết rơi trắng xóa trên mái nhà, trên những hàng cây sồi, trên sân cỏ. Cả gió cũng vần vũ. Từ trong nhà, chàng nhìn ra ngoài. Oanh đã cảnh cáo chàng không được buồn, phải cười, phải vui, phải yêu đời, để cả năm vui cửa vui nhà. Nàng làm sao biết tâm trạng của chàng lúc này. Tê tái buồn. Chàng nhớ đến quê hương. Nhớ đến đêm giao thừa cũ. Nhớ đến bàn thờ tổ tiên. Nhớ đến tiếng reo lách tách của bếp lửa và nồi bánh tét ấm cúng. Nhớ đến người con gái hàng xóm đi lễ chùa, áo vàng xinh đẹp làm sao. Nhớ đến bạn bè luân lạc, đứa mất kẻ còn… Tại sao lại phải nhớ hoài về một nơi chốn chỉ thấy chiến tranh thù hận triền miên. Tại sao lại không bằng lòng với hiện tại. Thì ra, đời vẫn có những điều rất nghịch lý.

Oanh đã cúng rước ông bà xong. Chàng nghe nàng khấn: “Lạy ông bà, gia đình chúng con xin cúng mâm cơm chay để rước tổ tiên ông bà về vui xuân với chúng con.” Nàng lại hối chàng vái ông bà. Bây giờ chàng chẳng khác là cậu học trò. Chàng hỏi: “Vái sao em ?” “Thì cầu xin ông bà phù hộ anh được ngồi mãi cùng cái job, phù hộ cho con mình học hành tấn tới” Chàng nghe lời, nhưng thật sự chàng cảm thấy hết sức khó khăn, như mỗi lần chàng được yêu cầu dành một phút mặc niệm cho những chiến hữu, đồng bào, bà con ruột thịt trong các buổi lể. Không biết trong lòng những người có mặt, có ai để lòng thật sự mặc niệm hay chỉ nhắm mắt để mà nhắm mắt ?

Sau đó, chàng và nàng xuống phòng khách. Nàng lại nói: “Ngày mai, anh nhớ đừng mang rác ra như thường lệ. Anh cũng phải tránh nổi giận, chửi thề, không hút thuốc.” Chàng muốn kêu lên : “Thì như vậy, sống để làm gì hở em?” Nhưng chàng phải cố nén. Phải vui. Chàng tự hứa. ít ra đêm nay, khác với mọi đêm.

Kim đồng hồ sắp nhảy lên số 12. Chàng nhìn vợ, muốn nói một lời chúc tụng. Nhưng chàng thấy trên má nàng hai giọt lệ lăn xuống. Nàng chùi mắt, mếu máo: “anh ơi, em nhớ má quá đi.”

Trần Hoài Thư

Hoa Xuân


Xướng: Hoa Xuân


“Song điệp độc vận”

Hoa còn thai nghén để mừng xuân
Lạnh lẽo hoa chờ ngọn gió xuân
Đằm thắm xuân phơi hoa phụng Lộc
Nõn nà hoa gọi bướm du xuân
Hoa an khang Thọ dầm xuân Phúc
Cây thịnh vượng hoa tẩm ngõ xuân
Hoa diện muôn màu xuân rộn rã
Sương hòa tinh khiết sắc hoa xuân

Như Thị

Các Bài Họa:Xuân Về


Bối rối hoa đào gợi ý xuân 
Hoa cùng lữ khách viếng nàng xuân 
Xuân mời hoa đến bồi hồi dạ 
Hoa ngóng người đi bẽn lẽn xuân 
Xuân thắm hoa cười vui cánh nhạn 
Hoa vàng mai nở ngọt tình xuân 
Xuân đùa nắng đẹp hoa bèn vẫy
Hoa ngát hương nồng quyến rũ xuân ! 

Như Thu

Xuân Hoa


Hoa hoài ươm nụ đón chào xuân
Buốt giá tình hoa cứ đợi xuân
Ngây ngất xuân bày hoa trải lộc
Lững lờ hoa gọi bướm mừng xuân
Hoa khang an thịnh khai xuân phúc
Đất lạc yên hoa nở lối xuân
Vô lự xuân sang hoa thắm nhuận
An nhiên vạn pháp tỏa hoa xuân

Hương Thềm Mây-(GM.Nguyễn Đình Diệm)

Đ
ón Xuân

Qua rồi cái tuổi lúc còn xuân
Cũng vẫn chờ ngày được đón xuân
Xuân đến, hợp đoàn đi hái lộc
Tết về, hội nhóm hát mừng xuân
Xuân sang, hy vọng đầy ơn phúc
Đông dứt, giàn hoa ngợp nắng xuân
Xuân tới trao nhau lời chúc thọ
Mong cầu an mạnh suốt mùa xuân

Thạch Trương

Dec 16, 2017
Tình Xuân

Hoa thầm ngậm rét hẹn tình xuân
Đợi đón hoa bừng rực nắng xuân
Trên nhánh xuân mùa,hoa trổ nụ
Giữa cành hoa lá,lộc cời xuân
Hoa gìn xuân thắm nhân tròn quả
Nhựa dưỡng hoa ngời ý mãn xuân
Xuân mãi cùng hoa chào diễm tuyệt
Hoa và én dệt lụa là xuân

Lý Đức Quỳnh

Hoa Và Mùa Xuân


Hoa chào én liệng rộn trời xuân
Rạng rỡ hoa cười với nắng xuân
Say ánh xuân hồng, hoa hé nhụy
Mượn màu hoa thắm, bướm vui xuân
Hoa xuân vạn đóa khoe hương sắc
Vẻ đẹp ngàn hoa đón gió xuân
Thiếu nữ du xuân hoa điểm tóc
Áo hoa mang cả một mùa xuân.

Sông Thu

Chào Xuân


Không bao lâu nữa sẽ chào xuân
Ấm áp đất trời đón tiết xuân
Vạn vật hồi sinh tràn nhựa sống
Muôn lòng phấn khởi vẻ vui xuân
Lá, cây tươi tốt khoe xanh mướt
Hoa trổ tưng bừng trang điểm xuân
Chim hót triền miên mỗi buổi sáng
Thái dương chiếu rực tuyệt vời xuân

Minh Hồ
17.12.2017

Xuân Hoa Hạnh Phúc


Hàm tiếu hoa còn đợi chúa xuân, 
Búp hoa e ấp sớm mai xuân. 
Hoa khai phú quý xuân vờn nắng, 
Trúc báo bình an hoa đón xuân. 
Thu nguyệt xuân hoa hà nhật liễu? 
Hoa tàn nguyệt khuyết kỷ hồi xuân ? 
Hoa xuân nở khắp làng thôn xóm,
Mong ước hoa mang hạnh phúc xuân

Đỗ Chiêu Đức


Ai Cũng Yêu Xuân

Mọi người yêu quý những ngày xuân
Mơ ước người cầu gặp Chúa xuân .
Chăm chút đào xinh người chúc thọ
Tự hào người quý bữa mừng xuân .
Người dồn tâm trí vào câu chữ
Thơ đọng mùa màng đón nắng xuân.
Thời tiết tuyệt vời người phấn khởi
Người già tuổi tác tính bằng xuân 

Trần Như Tùng

Thứ Ba, 20 tháng 2, 2018

Câu Đối: Xuân Mậu Tuất - Hương Thềm Mây


Câu Đối: Hương Thềm Mây
Trình Bày Kim Oanh



Khi Xuân Đầm Bước Nhìn Tôi



Sao tôi còn ở nơi này?
mùa đông tuyết phủ hè quay lửa nồng
cuối đời đi đứng phân vân
tay xuôi nhớ lại mình thân phận buồn
lịch người sáu chục năm suông
bớt, thêm nghiệp quả lên tròn bảy mươi?
hỏi ông Lão Tử khinh đời?
kính ông Trang Tử ngạo cười thế gian
đất trời, vũ trụ thênh thang
xuân nay hoa thắm gởi ngàn xuân sau
lãng quên xưa kiếp xuân sầu…

Lâm Hảo Dũng

(PTT)
Xuân Giáp Tý- Feb12-18

Xuân Mơ, Xuân Chúc Mậu Tuất 2018



Bài Xướng:
Xuân Mơ, Xuân Chúc Mậu Tuất 2018

Năm mới mơ năm của thái bình
Ngập tràn đây đó nét tươi xinh
Đào khai đất Bắc càng khoe sắc
Mai nở trời Nam rất gợi hình
Xin chúc cho nhau luôn tiến đạt
Xin mừng toàn thể thật khương ninh
Không còn cảnh sống lầm than nữa
Năm mới mơ năm của thái bình.


Thái Huy
***
Các Bài Họa:
Chúc Xuân

Chúc xuân năm mới được thanh bình
Gái lịch trai tân thấy thật xinh
Đất Bắc đào hoa thơm điểm sắc
Trời Nam cúc đóa thắm nguyên hình
Ca lời ấm áp người no đủ
Hát khúc du dương nước thái bình
Mơ ước một ngày ta hạnh phúc
Chúc xuân năm mới được thanh bình


Mai Xuân Thanh
***
Xuân Ơi Xuân


Nghêu ngao mơ hát khúc an bình
Ủ dột chi đời mất vẻ xinh
Xuân đến mênh mông nguồn sống mới
Hoa tươi khiêu khích lộ thân hình
Cầu mong bè bạn luôn vui khỏe
Kính chúc cô thầy mãi lạc ninh
Xướng họa Vườn Thơ ta hưởng thú
Nghêu ngao mơ hát khúc an bình.


Quên Đi

Tết Nhớ Xuân Xưa


Tết Nhớ Xuân Xưa

Mỗi độ xuân sang lại nhớ nhà,
Nhớ non nhớ nước nhớ ông cha.
Vấn vương đất mẹ hoài đeo đẵng,
Ray rức lòng quê mãi thiết tha.
Đất khách im lìm hoa cỏ nhạt,
Xuân xưa đầm ấm gió mây hòa.
Phương trời thăm thẳm hồn ngơ ngẩn,
Vườn cũ vời trông mắt lệ nhòa!

Đỗ Chiêu Đức
Mồng 1 Tết Mậu Tuất 2018
***
Bài họa:

Nhớ Quê

Thăm thẳm đường mây, vạn dặm nhà,
Xuân về thờ thẫn chạnh quê cha.
Xóm thôn thương mến dường chôn chặt ,
Nỗi nhớ dày vò mãi chẳng tha .
Lụp xụp mái tranh tình thắm đượm,
Mênh mông đồng ruộng nắng chan hoà.
Trống trường ngày ấy còn vang dậy
Trong trái tim ta chửa xoá nhoà 

Mailoc
***
Họa y đề:
Tết Nhớ Xuân Xưa


Hàng năm mai nở trước sân nhà
Lại thấy chạnh lòng nhớ mẹ cha
Cực nhọc canh cày luôn cố gắng
Nghèo nàn đeo đuổi chẳng buông tha
Đơn sơ vị tết mà êm ấm
Thiếu thốn đàn con vẫn thuận hòa
Tưởng niệm khôn nguôi buồn Tử Lộ
Ngày xưa thân ái khó phai nhòa !

Cao Linh Tử
17/2/2018

Tự Tình Giêng - Hai


Sau những ngày lễ hội Tết Cổ Truyền của Dân tộc, bao ước mơ của con người như đã xanh theo ngàn nụ biếc và sắc màu hoa cỏ, hương xuân còn níu lại đâu đó giữa bao lớp sóng bụi thời gian, nhưng dòng thời gian cứ lầm lũi trôi chảy mãi đến muôn bến đời lao xao cát bụi, nắng và gió sương.

“Tháng Giêng có làn mây trắng
Sương đọng giọt giọt miên man
Ráng chiều đợi mùa bằng lăng
Bâng khuâng ngày cũ chưa tàn.”

Có những bước đi vẫn miên man về phía trước, mà bao hoài niệm hôm nào còn vời vợi dấu thời gian như thi sĩ Hồ Dzếnh đã có lần nói lên niềm tâm cảm của mình;

“Chân đi đếm tiếng chuông chùa
Tôi ngờ năm tháng ngày xưa trở về.”

Mưa bụi tháng Giêng-Hai lất phất như sương như bụi lên mùa viễn xứ, mây trắng chốn quê nhà còn đọng trong sắc nắng bến chiều xa, đâu những cánh diều no gió ước mơ xanh, đâu những luống cải trổ ngồng vàng bay bay gởi hương trong ngàn gió chiều cho thơm trời quê mẹ.v.v... 

Những bao đợi chờ, những bao hò hẹn, những đăm chiêu đầy hướng vọng xa xôi, những nỗi vui buồn say khướt chìm quên trong chén rượu tàn đông... Để rồi nếu có cố quên đi cho bao cơn mõi mòn lịm dần bên bờ mộng-thực.

“Quên đi toan tính đời thường
Giêng-Hai bãng lãng khói sương tự tình”

Vẫn biết rằng mọi sự việc cứ như thế mà đến, cứ như thế mà đi, và cái còn ở lại chính là những nỗi niềm nhân thế, nó không ngoài một thân phận của con người, vẫn đến đi, loay hoay chừng ấy bao nỗi cơ hồ nơi cuộc sống. hay rồi dong ruỗi trên bước ngược xuôi, con người còn thấy có chút gì đó trong sự sống, sự tồn tại nơi chính mình và ngay bây giờ. 

“Thuyền chở trăng xưa về bến cũ
Hay mãi rong chơi trăm ngã sông ?
Đêm nay có cánh hồng chợt nở
Lả xuống tim người, vay chút hương !”

Nhưng không đâu, trong đời vẫn còn có một điều ở trong ta, trong mọi người, chỉ khi nào tự ta đánh mất đó thôi ! Điều ấy, chính là niềm tin chân thật, hướng thượng, và kiên trú, niềm tin và năng lực giúp cho chúng ta đến để vượt qua, đến để bỏ lại, đến là để kết thúc cuộc trở về, và đến là để thấy, nhận diện ngay bây giờ ;

“Em có hay, chiếc lá thức trên cành
Cây chuyển mạch, dòng đời thay sắc áo
Hoa đương nụ dưới ngàn sương huyền ảo
Cánh chim về chở trĩu ước mơ xanh”

Những hạt sương, hạt bụi bên trời, tiếng chim thức trên cành, chiếc lá nõn xanh thắm dần lên sắc màu dâu bể, và muôn trùng màu hoa hương cỏ, phải chăng đây là một diễn trình cho ta thấy biết để cảm nhận đâu là mộng-thực, rồi cứ ở đây, nơi chốn thế gian nầy, mà nhận lấy sự bình an, hạnh phúc, hay đoạ lạc khổ đau, thong thả bình dị, hay bị cột trói hành phạt.v.v...


Những ngày Lễ Hội đầu năm, nay đã và đang lần lượt đi qua, mùa Giêng-Hai cũng đương chuyển mạch theo dòng thời gian, như giục giã, như thông báo sắp đến và sắp qua những trạm ga đời, để rồi tiếp nữa ta phải nghĩ gì, làm gì... !? Cầu An, và chúc tụng đầu năm, cầu nguyện qua lời Kinh tụng, sự sinh hoạt vào lễ hội Rằm Tháng Giêng, lễ hội Quán Thế Âm.v.v... Những hình ảnh ấy mang đậm nét văn hoá tâm linh, phần đông người Việt, người Hoa cũng đều biết đến Chùa, Đình, Đền, Giáo Đường và các Tôn miếu để cầu nguyện cho những ước mơ, những cảm thọ hạnh phúc an vui, và quên đi những nỗi buồn lo sầu muộn, bỏ lại phía sau bao những tháng ngày của năm cũ. 

Tuy nhiên, cũng hoà theo những truyền thống phong tục, tập quán ngàn đời của Dân tộc, thì trong thời gian Giêng-Hai còn có những Lễ Hội mang tính nhân gian, và tuỳ theo mỗi khu vực, miền, mỗi địa phương khác nhau, như; miền Bắc có Lễ hội Đống Đa, lễ hội Chùa Hương, Lễ hội Cổ Loa, Lễ hội Lim, Lễ hội Yên Tử.v.v... Miền Trung có lễ hội Cầu Ngư, lễ hội La Vang. v.v... Miền Nam có Lễ hội Chùa Núi Bà Đen, lễ hội Chùa Bà (Châu Đốc), lễ hội Nghênh Ông.v.v...

Tiếp theo nữa, có Lễ Hội Vía Bồ Tát Quán Thế Âm đến khắp chúng sanh nói chung, và cho những ai có lòng kính tin nơi hạnh nguyện của Ngài nói riêng. Vì nguyện lực hiện hoá đức tánh Từ Bi mầu nhiệm vô biên thân vào nơi thế giới ta bà nầy, cùng với tinh thần vô uý độ tha, luôn lắng nghe, luôn thấy biết : “Từ nhãn thị chúng sanh, Phước tụ hải vô lượng” (Mắt thương nhìn cuộc đời, thành tựu biển công đức).
Không ngoài nguyện lực của chư Phật, Thánh tiếp độ chúng sanh, thể hiện tinh thần tích cực triết lý nhân sinh với sự hoạt dụng “Thiên thủ thiên nhãn” (Ngàn mắt ngàn tay), với bao ngàn việc, ngàn thấy biết trong cõi đời qua vô vàn âm thanh như một đại hoà tấu mầu nhiệm của vũ trụ vỗ lên ngay trong muôn vàn cuộc sống và sự sống của chúng sanh, như lời ca ngợi tán dương;

“Quán Âm Bồ Tát diệu nan thù
Thanh tịnh trang nghiêm luỵ kiếp tu
Thiên sứ hữu cầu, thiên sứ ứng
Khổ hải thường tác độ nhơn châu”

(Với công hạnh và thù thắng mầu nhiệm không thể nghĩ bàn, do nhiều đời kiếp chuyên trì công phu tu tập, và như vị thiên sứ, có cầu có ứng hiện hoá tiếp độ, giải trừ những khổ ách, đó là hạnh nguyện của Bồ Tát nơi cõi ta bà uế trược nầy.)

Đồng thời, trong thời gian nầy cũng là mùa tưởng niệm Tổ Sư Minh Đăng Quang vắng bóng, vị Tổ sư khai sáng Đạo Phật Khất Sĩ (Giáo Hội Tăng Già Khất Sĩ Việt Nam) từ những năm đầu thập niên 1940 cho đến đầu thập niên 1950. Tổ sư đã vắng bóng vào ngày mùng 01 tháng 02 âm lịch năm Giáp Ngọ (1954) cho đến nay. Sự tiếp thọ ân đức và ân pháp của Tổ sư cũng chính là tinh hoa chất liệu dinh dưỡng lớn mạnh Pháp Thân đối với Giáo lý của chư Phật và chư Tổ hơn bao giờ hết đối với hàng đệ tử xuất gia và tại gia, dù cho ngàn xưa hay đến cả ngàn sau.

Như vậy, mùa Giêng-Hai, qua đó có những Lễ hội, phong tục, tập quán lành mạnh được tôn trọng và duy trì, là mùa của bao hướng vọng, ước mơ, tình tự, của những hẹn hò, chờ đợi, kiếm tìm niềm vui hướng về miền chân lạc, dù chỉ là khoảnh khắc thời gian sau những ngày tháng vật vã với cuộc sống áo cơm, với bao nỗi lo toan và bao trang trải giữa đời thường. 

Sự việc ấy, nay đã trở thành những truyền thống tốt đẹp, một nếp nghĩ, một sức sống đạo đức lành mạnh trong xã hội ngàn đời của quê hương Lạc Việt, nhờ có sự tưới tẩm từ ý thức giáo dục đạo đức trong cuộc sống trước đây, và cũng để tồn tại phát triển nét đẹp văn hoá ngàn đời của Dân tộc cho đến tận bây giờ.


Song song với những điều ấy, Đạo Phật, các Đạo lý hướng thượng khác đã có mặt, đã hoà nhập trong cộng đồng Tộc Việt, và đã nhanh chóng thổi vào nguồn sinh khí đặc thù tính chất Bi-Trí-Dũng, đã góp phần tạo nên một sinh lộ giữa cõi tử sinh, và chính nơi chốn quê hương Việt Nam ngàn đời, đã phải gánh chịu không ít những điều khổ luỵ đau thương từ nhiều nguyên nhân, từ nhiều phía ác kiến tiêu cực của những thế kỷ, của bao triều đại xã hội...

Do đó, con đường siêu hoá của Đạo Phật nhằm giúp cho con người nhận biết để đến mục tiêu giác ngộ (nhận biết một cách đúng đắn), thấy rõ bản chất của mọi sự vật hiện tượng, các pháp nhân duyên qua tiến trình sinh-hoá-tiêu-tàn. Nhận thức điều Thiện ác, Nhân quả mà hướng tâm linh đến miền chân lạc để không còn khổ đau. Được sự gia hộ từ những nguyện lực của Chư Phật, chư Bồ tát, chư Thánh Tổ, các bậc tiền Hiền.v.v... Để có được niềm kính tin và an trú nơi chánh pháp, có được sự học hiểu và tu tập theo giáo lý của bậc giác ngộ, có thực hành nhiều về những thiện pháp, và có nhiều phước thiện , cũng như được tăng trưởng nhiều công đức lành nơi cuộc sống nầy.

Tự Tình Giêng-Hai, không những chỉ dành cho những Lễ hội truyền thống, những phong tục, tập quán qua những ước mơ cầu mong cho lảnh vực đời thường, mà còn cho cả về mặt đạo đức siêu hoá tâm linh, cốt đem lại sự bình an cho người hiện tiền biết đuọc giá trị đích thực cuộc sống đạo đức, chuyển hoá thân tâm, từ bỏ ác nghiệp, thành tựu thiện nghiệp, sống an lạc, hạnh phúc cho đời nầy và cho cả đời sau. 

Chùa KỲ VIÊN, 
South Dakota, Giêng-Hai 2018.
Mặc Phương Tử